TRUYỆN NGẮN SONG NGỮ VỀ MÙA HÈ DÀNH CHO THIẾU NHI

One hot summer morning a little Cloud rose out of the sea and floated lightly and happily across the blue sky. Far below lay the earth, brown, dry, and desolate from drought. The little Cloud could see the poor people of the earth working and suffering in the hot fields, while she herself floated on the morning breeze, hither and thither, without a care.

Vào một buổi sáng hè nóng nực, một đám mây nhỏ nhô lên khỏi mặt biển, trôi lững lờ và vui vẻ trên bầu trời xanh. Phía dưới là mặt đất, nâu, khô cằn và hoang tàn vì hạn hán. Cô bé Mây nhìn thấy những con người nghèo khổ dưới đất đang làm việc và chịu đựng trên những cánh đồng nóng bức, trong khi cô bé thì đang trôi trong làn gió sớm, hết nơi này đến nơi khác, không gợn chút âu lo.

"Oh, if I could only help the poor people down there!" she thought. "If I could but make their work easier, or give the hungry ones food, or the thirsty a drink!"

“Ồ, phải chi mình có thể giúp đỡ những người nghèo khổ dưới đó!” cô bé nghĩ bụng. “Giá mà mình có thể làm cho công việc của họ dễ dàng hơn, hoặc cho những người đói ăn và cho người khát uống!”

And as the day passed, and the Cloud became larger, this wish to do something for the people of earth was ever greater in her heart.

Từng ngày trôi qua, cô bé Mây dần trưởng thành, ước mơ được làm điều gì đó cho con người dưới mặt đất lại càng lớn hơn trong tim.

On earth it grew hotter and hotter; the sun burned down so fiercely that the people were fainting in its rays; it seemed as if they must die of heat, and yet they were obliged to go on with their work, for they were very poor. Sometimes they stood and looked up at the Cloud, as if they were praying, and saying, "Ah, if you could help us!"

Dưới đất càng ngày càng nóng; mặt trời thiêu đốt dữ dội đến mức khiến mọi người lịm đi trong những tia nắng; họ dường như phải chết vì sức nóng, nhưng vẫn phải tiếp tục làm việc do họ rất nghèo. Đôi khi họ đứng dậy và ngước nhìn cô Mây, như thể đang cầu nguyện, “Ôi, phải chi bạn có thể giúp chúng tôi!”

"I will help you; I will!" said the Cloud. And she began to sink softly down toward the earth.

“Tôi sẽ giúp các bạn, chắc chắn mà!” Mây nói và bắt đầu nhẹ nhàng chìm xuống dưới về phía mặt đất.

But suddenly, as she floated down, she remembered something which had been told her when she was a tiny Cloud child, in the lap of Mother Ocean: It had been whispered that if the Clouds go too near the earth, they die. When she remembered this she held herself from sinking, and swayed here and there on the breeze, thinking, thinking. But at last she stood quite still, and spoke boldly and proudly. She said, "Men of earth, I will help you, come what may!"

Nhưng khi trôi xuống thì đột nhiên cô nhớ ra một điều đã được dạy lúc còn thơ bé, khi ngồi trong lòng Mẹ Đại Dương: Người ta nói thầm với nhau rằng nếu các đám mây đến quá gần mặt đất, chúng sẽ chết. Khi nhớ ra điều này cô không chìm xuống nữa mà đu đưa qua lại trong gió, suy nghĩ đi suy nghĩ lại. Nhưng cuối cùng cô đứng yên, nói một cách dũng cảm và đầy kiêu hãnh. Cô nói rằng, “Mọi người dưới đất ơi, tôi sẽ giúp các bạn, dù chuyện gì xảy ra đi nữa!”

The thought made her suddenly marvelously big and strong and powerful. Never had she dreamed that she could be so big. Like a mighty angel of blessing she stood above the earth, and lifted her head and spread her wings far over the fields and woods. She was so great, so majestic, that men and animals were awestruck at the sight; the trees and the grasses bowed before her; yet all the earth creatures felt that she meant them well.

Ý nghĩ ấy khiến cô đột nhiên to lớn phi thường, mạnh mẽ và đầy năng lượng. Cô chưa bao giờ mơ thấy mình có thể to lớn chừng này. Tựa như một thiên thần ban phúc lành đầy sức mạnh, cô đứng trên mặt đất, ngẩng cao đầu và dang rộng đôi cánh thật xa đến các cánh đồng và khu rừng. Cô thật vĩ đại, cao quý nên cả loài người và muôn vật đều phải khiếp sợ trước cảnh tượng ấy; muôn loài cỏ cây cúi mình trước cô; tất cả sinh vật trên trái đất đều cảm nhận được cô có thiện ý đối với họ.

"Yes, I will help you," cried the Cloud once more. "Take me to yourselves; I will give my life for you!"

“Đúng vậy, tôi sẽ giúp các bạn,” Mây kêu to lần nữa. “Hãy đem tôi đến với các bạn; Tôi sẽ dâng cuộc sống của tôi cho các bạn!”

As she said the words a wonderful light glowed from her heart, the sound of thunder rolled through the sky, and a love greater than words can tell filled the Cloud; down, down, close to the earth she swept, and gave up her life in a blessed, healing shower of rain.

Khi cô thốt ra những lời ấy một tia sáng tuyệt đẹp rực lên trong tim, tiếng sấm rền vang qua bầu trời, và một tình yêu đẹp không thể diễn đạt bằng lời nói đã tràn đầy trong cơ thể Mây; cô lướt xuống mặt đất, và từ bỏ sự sống của mình trong cơn mưa dịu êm, hạnh phúc.

That rain was the Cloud's great deed; it was her death, too; but it was also her glory. Over the whole countryside, as far as the rain fell, a lovely rainbow sprang its arch, and all the brightest rays of heaven made its colors. It was the last greeting of a love so great that it sacrificed itself.

Cơn mưa ấy là việc làm vĩ đại của Mây, cũng chính là cái chết; nhưng lại là niềm vinh dự của cô. Trên khắp vùng quê đầy mưa rơi, một chiếc cầu vồng đáng yêu đã lộ diện ,và tất cả những tia sáng nhất từ thiên đường tạo nên các sắc màu của nó. Đó là lời chào cuối củng của một tình yêu cao cả đến mức đã hi sinh bản thân mình.

Nguồn hình ảnh và tài liệu: Internet

 

 


 Trở về

Bài viết liên quan