WHY IS IT CALLED “HALLOWEEN”?

VÌ SAO CÓ TÊN GỌI “HALLOWEEN”?

The origin of Halloween and many of its customs can be traced to Samhain, an ancient pagan Celtic festival. The ancient Celts believed that the veil between the worlds of the living and the dead was at its thinnest during Samhain, thereby making it the ideal time to communicate with the deceased and to divine the future.

Nguồn gốc của Halloween và nhiều phong tục của nó có thể xuất phát từ Samhain, một lễ hội của người Celtic ngoại giáo cổ xưa. Người Celt tin rằng tấm màn giữa thế giới người sống và người chết mỏng manh nhất trong suốt lễ Samhain, do đó trở thành thời điểm lý tưởng để giao tiếp với người chết và tiên đoán về tương lai. 

Following the triumph of the Roman Empire over Celt-occupied lands in the 1st century A.D., the Romans combined many of the Celtic traditions, including Samhain, with their own. This day evolved into All Hallows’ Day or Allhallowmas, “hallow” meaning “to sanctify.”

Theo sau thắng lợi của Đế Chế La Mã trên các vùng đất bị người Celt chiếm giữ vào thế kỉ thứ 1 sau công nguyên, người La Mã đã kết hợp nhiều truyền thống Celtic, bao gồm Samhain với các truyền thống riêng của mình. Ngày này phát triển thành All Hallows’ Day hoặc Allhallowmas, “hallow” nghĩa là “thần thánh hóa.”

Years later, the Roman Catholic Church designated November 1 as All Saints’ Day, in honor of all Catholic saints. It was celebrated with bonfires, and people costumed as angels and saints parading through the villages. November 2 brings All Souls’ Day, a holy day set aside for honoring the dead and departed.

Nhiều năm sau, Giáo Hội Công Giáo La Mã đề cử ngày 1 tháng 11 là Ngày Hội Các Thánh, nhằm tôn vinh các thánh Công Giáo. Ngày này được tổ chức với lửa mừng, và mọi người mặc trang phục như thiên thần và các thánh để diễu hành qua các ngôi làng. Ngày 2 tháng 11 trở thành Ngày Của Các Linh Hồn, một ngày lễ dành riêng cho việc tưởng nhớ người đã khuất.

WITCHES ON BROOMSTICKS

PHÙ THỦY CƯỠI CHỔI

In the Middle Ages, women labeled as witches (from the Anglo-Saxon word wicce, or “wise one”) practiced divination. Such a woman would curl up near a fireplace and go into a trancelike state by chanting, meditating, or using hallucinogenic herbs. Superstitious people believed that these women flew out of their chimneys on broomsticks and terrorized the countryside with their magical deeds.

Vào thời Trung Cổ, những người phụ nữ được gọi là phù thủy thường luyện tập phép thuật. Bà ta thường nằm cuộn mình gần lò sưởi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê bằng cách đọc kinh, thiền, hoặc sử dụng các thảo dược gây ảo giác. Người mê tín tin rằng những phụ nữ này bay khỏi ống khói, cưỡi chổi và khiến cả vùng quê khiếp sợ với những trò ma thuật của họ.

BOBBING FOR APPLES

TRÒ CHƠI ĐỚP TÁO

Have you ever bobbed for apples? The Roman festival for Pomona, the goddess of fruit, was celebrated around November 1. Romans believed that the first person to catch a bobbing apple with his or her teeth would be the first to marry in the new year.

Bạn đã bao giờ đớp những quả táo chưa? Lễ hội La Mã dành cho Pomona, nữ thần trái cây được tổ chức vào khoảng ngày 1 tháng 11. Người La Mã tin rằng người đầu tiên dùng răng đớp được quả táo sẽ là người đầu tiên kết hôn trong năm mới.

They also believed that apple peels held the secret to true love. The lovelorn would peel an apple in one long, unbroken piece and throw it over his or her shoulder while being spun around. The shape of the peel on the ground represented the first initial of the peeler’s true love.

Họ cũng tin rằng vỏ táo nắm giữ bí mật của tình yêu chân thật. Người bị thất tình sẽ gọt một miếng vỏ táo dài, không bị gãy khúc và ném qua vai của anh/cô ấy trong khi bị xoay vòng. Hình dáng của mảnh vỏ trên mặt đất tượng trưng chữ cái đầu tiên của người yêu thật sự của người lột vỏ táo.

WHY WE CARVE PUMPKINS: THE JACK-O’-LANTERN

TẠI SAO CHÚNG TA KHẮC QUẢ BÍ: LỒNG ĐÈN BÍ NGÔ

Before the modern pumpkin jack-o’-lantern, turnip lanterns were used. In ancient Ireland, revelers would hollow out large turnips (or potatoes or beets) and carve them into a demon’s face to frighten away spirits. They would light the turnips from within with a candle or a piece of smoldering coal. They then placed the lanterns in the windows and doorways of their homes, in the belief that the carvings would scare off evil spirits and welcome deceased loved ones inside.

Trước khi có lồng đèn bí ngô hiện đại, người ta dùng lồng đèn củ cải. Ở nước Ireland cổ, người dự tiệc thường khoét những củ cải to (hoặc khoai tây, củ cải đường) và khắc thành khuôn mặt quỷ để xua đuổi các hồn ma. Họ thắp sáng củ cải từ bên trong bằng 1 cây nến hoặc 1 mẩu than đang cháy. Sau đó họ đặt lồng đèn ở cửa sổ và các lối đi trong nhà, với niềm tin rằng các hình khắc sẽ xua đi các linh hồn quỷ dữ và chào đón người thân quá cố trở về nhà.

WHY DO WE WEAR SCARY COSTUMES?

TẠI SAO CHÚNG TA MẶC NHỮNG TRANG PHỤC ĐÁNG SỢ?

During Samhain, superstitious country folk would disguise themselves with animal skins and masks made from sailcloth or linen. In costume, they would go outdoors and make lots of noise, in an effort to fool troublesome spirits into thinking that they were one of them or to scare them away.

Trong kì lễ Samhain, người dân quê tin dị đoan thường hóa trang bằng da thú và mặt nạ làm từ vải buồm hoặc vải lanh. Trong bộ đồ hóa trang, họ thường ra ngoài và tạo nhiều tiếng ồn để đánh lừa các hồn ma rằng họ chính là một trong số bọn chúng hoặc để xua đuổi hồn đi xa.

WHY DO WE TRICK-OR-TREAT?

TẠI SAO CHÚNG TA CHƠI TRÒ TRICK OR TREAT?

An extra place was set at the table during Samhain to serve as an offering to deceased loved ones. In addition, food was placed outside, near the doorway, to appease bothersome spirits who might otherwise play a trick on the inhabitants, such as tipping over containers of milk.

Có một chỗ dành riêng trên bàn tiệc trong lễ Samhain để dâng tặng cho người thân đã khuất. Ngoài ra, thức ăn được để ở ngoài, gần lối đi nhằm xoa dịu các linh hồn gây phiền nhiễu, nếu không họ có thể chọc phá người dân, chẳng hạn như lật đổ những thùng sữa.

Today’s trick-or-treating dates to the Middle Ages, when poor people collected baked goods called “soul cakes” from the wealthy. In exchange for cakes, the poor promised to pray for the giver’s deceased loved ones.

Trò cho kẹo hay bị ghẹo bắt nguồn từ thờ Trung Cổ, khi người nghèo thu nhặt những loại thức ăn nướng gọi là “bánh linh hồn” từ người giàu. Để đổi lấy bánh, những người này hứa sẽ cầu nguyện cho người thân quá cố của người cho họ bánh.

Nguồn hình ảnh và tài liệu: Internet


 Trở về

Bài viết liên quan